Coca
Không gì là không thể
Thành viên BQT
Hợp âm bài hát Lạnh từ trong tim - Quang Vinh
Giữa ánh sáng và bóng [Gm] tối
Thấp thoáng điều gian [Eb] dối
Người si tình bước [Cm] sắp tới hố sâu
Mà chẳng biết lúc nào được đánh [D7] thức
1. Vừa [Gm] nói xong câu tạm biệt nhưng lại quên không ngắt [Dm] máy chắc em đang vội
Nên [Cm] anh bồn chồn lo [F] lắng, nhịp tim bỗng [Bb] nhanh hơn theo hơi thở
Trực [Gm] giác nhắc anh im lặng
Bên đầu dây kia bỗng [Dm] có một giọng nói
Những câu [Eb] chuyện bắt đầu hé [Dm] mở, anh thêm hiểu [Gm] ra.
Lạnh [Gm] từ trong tim
Thời gian qua nắng ấm [Cm] là ảo giác
Ngoài [Eb] nỗi hoang mang hồi [Cm] ức yêu thương
Là tương [D7] lai vỡ nát hoang tàn
ĐK:
[Gm] Biết rằng rời xa là lối Thiên [Cm] Đường Nắng Hoa
[F] Vẫn chọn băng giá ở Chốn Đoạ [Bb] Đày Tim Anh
Ai cũng [Eb] biết nguyên do, mà nào ai muốn [Dm] chấp nhận:
Tình yêu có [Cm] muôn màu, đằng sau chữ [D7] “thương” là “đau”
[Gm] Những lần hôn anh em có rung [Cm] động đúng không?
[F] Nếu chẳng phải, sao rời xa em [Bb] lại khóc?
Bờ môi [Eb] đã không còn dành cho anh rất [Dm] lâu rồi
Nhìn tất [Cm] cả thay đổi [Dm] ôm khoảng trống trái tim [Gm] chơi vơi.
* Tìm một [Gm] góc khuất để một mình [Dm] lặng khóc
Ngàn câu [Gm] nói rời xa trào dâng nhưng vẫn không thể nào [Dm] lên tiếng
2. Tập [Gm] nhớ thói quen một người ta dần vô tâm với [Dm] chính bản thân của mình
Nhưng [Cm] khi chiều hoàng hôn [F] tắt, đêm tối dẫn [Bb] ta đến muôn vị đắng
Vừa [Gm] mới gối ấp tay kề chợt giật mình trong thoáng [Dm] chốc... thì ra mơ...
Trái tim [Eb] em chắc không rối [Dm] bời như anh phải [Gm] không.
Chỉ [Gm] là âm thanh...
Nhẹ như mây nhưng cứa [Cm] vào tim anh
Lời [Eb] nói em sao lạnh [Cm] giá như băng
làm tổn [D7] thương nối tiếp tổn thương
ĐK:
[Gm] Biết rằng rời xa là lối Thiên [Cm] Đường Nắng Hoa
[F] Vẫn chọn băng giá ở Chốn Đoạ [Bb] Đày Tim Anh
Ai cũng [Eb] biết nguyên do, mà nào ai muốn [Dm] chấp nhận:
Tình yêu có [Cm] muôn màu, đằng sau chữ [D7] “thương” là “đau”
[Gm] Những lần hôn anh em có rung [Cm] động đúng không?
[F] Nếu chẳng phải, sao rời xa em [Bb] lại khóc?
Bờ môi [Eb] đã không còn dành cho anh rất [Dm] lâu rồi
Nhìn tất [Cm] cả thay đổi [Dm] ôm khoảng trống trái tim [Gm] chơi vơi.
([Cm] Chẳng dễ dàng khi chọn [Dm] can đảm
[C#m] buông thay vì lưu luyến [Eb7] quá khứ)
Tăng tone [Gm] -> [Abm]
ĐK2:
[Abm] Biết rằng rời xa là lối Thiên [C#m] Đường Nắng Hoa
[F#] Vẫn chọn băng giá ở Chốn Đoạ [B] Đày Tim Anh
Ai cũng [E] biết nguyên do, mà nào ai muốn [Ebm] chấp nhận:
Tình yêu có [C#m] muôn màu, đằng sau chữ [Eb7] “thương” là “đau”
[Abm] Số phận tình yêu luôn có sắp [C#m] đặt đúng không
[F#] Dã tràng se cát - anh cố lấp [B] đầy khoảng trống
Tỏ ra [E] đã quên rồi, gặp ai anh cũng [Ebm] vui cười
Càng che [C#m] giấu chơi vơi [Ebm] ai ngờ nước mắt dâng [Abm] trong lòng.
[E]
Giữa ánh sáng và bóng [Gm] tối
Thấp thoáng điều gian [Eb] dối
Người si tình bước [Cm] sắp tới hố sâu
Mà chẳng biết lúc nào được đánh [D7] thức
1. Vừa [Gm] nói xong câu tạm biệt nhưng lại quên không ngắt [Dm] máy chắc em đang vội
Nên [Cm] anh bồn chồn lo [F] lắng, nhịp tim bỗng [Bb] nhanh hơn theo hơi thở
Trực [Gm] giác nhắc anh im lặng
Bên đầu dây kia bỗng [Dm] có một giọng nói
Những câu [Eb] chuyện bắt đầu hé [Dm] mở, anh thêm hiểu [Gm] ra.
Lạnh [Gm] từ trong tim
Thời gian qua nắng ấm [Cm] là ảo giác
Ngoài [Eb] nỗi hoang mang hồi [Cm] ức yêu thương
Là tương [D7] lai vỡ nát hoang tàn
ĐK:
[Gm] Biết rằng rời xa là lối Thiên [Cm] Đường Nắng Hoa
[F] Vẫn chọn băng giá ở Chốn Đoạ [Bb] Đày Tim Anh
Ai cũng [Eb] biết nguyên do, mà nào ai muốn [Dm] chấp nhận:
Tình yêu có [Cm] muôn màu, đằng sau chữ [D7] “thương” là “đau”
[Gm] Những lần hôn anh em có rung [Cm] động đúng không?
[F] Nếu chẳng phải, sao rời xa em [Bb] lại khóc?
Bờ môi [Eb] đã không còn dành cho anh rất [Dm] lâu rồi
Nhìn tất [Cm] cả thay đổi [Dm] ôm khoảng trống trái tim [Gm] chơi vơi.
* Tìm một [Gm] góc khuất để một mình [Dm] lặng khóc
Ngàn câu [Gm] nói rời xa trào dâng nhưng vẫn không thể nào [Dm] lên tiếng
2. Tập [Gm] nhớ thói quen một người ta dần vô tâm với [Dm] chính bản thân của mình
Nhưng [Cm] khi chiều hoàng hôn [F] tắt, đêm tối dẫn [Bb] ta đến muôn vị đắng
Vừa [Gm] mới gối ấp tay kề chợt giật mình trong thoáng [Dm] chốc... thì ra mơ...
Trái tim [Eb] em chắc không rối [Dm] bời như anh phải [Gm] không.
Chỉ [Gm] là âm thanh...
Nhẹ như mây nhưng cứa [Cm] vào tim anh
Lời [Eb] nói em sao lạnh [Cm] giá như băng
làm tổn [D7] thương nối tiếp tổn thương
ĐK:
[Gm] Biết rằng rời xa là lối Thiên [Cm] Đường Nắng Hoa
[F] Vẫn chọn băng giá ở Chốn Đoạ [Bb] Đày Tim Anh
Ai cũng [Eb] biết nguyên do, mà nào ai muốn [Dm] chấp nhận:
Tình yêu có [Cm] muôn màu, đằng sau chữ [D7] “thương” là “đau”
[Gm] Những lần hôn anh em có rung [Cm] động đúng không?
[F] Nếu chẳng phải, sao rời xa em [Bb] lại khóc?
Bờ môi [Eb] đã không còn dành cho anh rất [Dm] lâu rồi
Nhìn tất [Cm] cả thay đổi [Dm] ôm khoảng trống trái tim [Gm] chơi vơi.
([Cm] Chẳng dễ dàng khi chọn [Dm] can đảm
[C#m] buông thay vì lưu luyến [Eb7] quá khứ)
Tăng tone [Gm] -> [Abm]
ĐK2:
[Abm] Biết rằng rời xa là lối Thiên [C#m] Đường Nắng Hoa
[F#] Vẫn chọn băng giá ở Chốn Đoạ [B] Đày Tim Anh
Ai cũng [E] biết nguyên do, mà nào ai muốn [Ebm] chấp nhận:
Tình yêu có [C#m] muôn màu, đằng sau chữ [Eb7] “thương” là “đau”
[Abm] Số phận tình yêu luôn có sắp [C#m] đặt đúng không
[F#] Dã tràng se cát - anh cố lấp [B] đầy khoảng trống
Tỏ ra [E] đã quên rồi, gặp ai anh cũng [Ebm] vui cười
Càng che [C#m] giấu chơi vơi [Ebm] ai ngờ nước mắt dâng [Abm] trong lòng.
Bài hát cùng thể loại
- Sao cha không (Bố già OST 2021) - Phan Mạnh Quỳnh
- Muốn nói với em - T-Team
- Chẳng thể tìm được em - PhucXP
- Níu duyên - Lê Bảo Bình
- Nếu đời không bình yên - Lâm Hùng
- Cuộc gọi nhỡ - Vương Anh Tú
- Hạnh phúc bỏ rơi em - Đạt Max
- Gặp nhưng không ở lại - Vương Anh Tú
- Sao em lại tắt máy? - Phạm Nguyên Ngọc
- Cần không có, có không cần - Thanh Hưng